Thứ ba, ngày 19 tháng 3 năm 2019

Tự sự

 

 

Khi còn học cấp hai, tôi thường nghe bạn bè nói rằng sau này sẽ thi vào trường chuyên Hùng Vương vì ở đó điều kiện học rất tốt và cơ hội đỗ đại học rất cao. Tôi đã thầm quyết tâm sau này sẽ học ở một ngôi trường như thế, để con đường tới ước mơ của tôi sẽ gần lại. Cuối năm lớp chín, bố mẹ hỏi tôi muốn thi vào trường nào? Tôi đã nói cho bố mẹ nghe nguyện vọng của mình. Bố mẹ tôi không nói gì, cho đến vài ngày sau mẹ tôi bảo: “Nếu con muốn thử sức mình bố sẽ đưa con đi dự thi nhưng hoàn cảnh gia đình mình khó khăn bố mẹ không đủ điều kiện cho con xuống thành phố học vì sẽ rất nhiều chi phí khi đi học xa nhà”.

 

Nghe mẹ nói, cổ họng tôi như nghẹn lại, nước mắt chực ứa ra, cảm giác như ai đó cướp đi ước mơ của mình chỉ trong tích tắc. Tôi đã nghĩ bố mẹ không muốn cho tôi đi vì nghĩ tôi không đủ khả năng. Tôi đã cố gắng thuyết phục, nhưng ngay cả ông bà, cô chú tôi cũng đồng quan điểm với bố mẹ, buộc tôi phải từ bỏ mong ước của mình và vâng lời trong sự ấm ức!

 

 

Thế rồi, tôi xuống trường Chuyên Hùng Vương dự thi sau đó chuyển kết quả về xét tuyển tại Trường THPT Cẩm Khê. Mang tâm trạng không vui, tôi không có cảm giác hào hứng hay xa lạ, tò mò, bỡ ngỡ như các bạn mà chỉ có sự chán nản. Tôi chỉ đến trường làm các thủ tục nhập học rồi về luôn.

Ngày nhập trường, thật bất ngờ, tôi được xếp vào lớp chọn của trường - điều mà tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và cũng trách bố mẹ không ít lần nhưng tôi biết mọi chuyện không thể thay đổi được nữa nên tôi đã dần thay đổi. Tôi tự hứa với mình rằng phải nỗ lực thật nhiều để chứng tỏ khả năng của mình và quyết tâm đạt được ước mơ, dù tôi biết con đường mà tôi đang đi có rất nhiều chông gai và thử thách.

Và chỉ sau một thời gian, tôi đã quen dần với môi trường mới. Tôi nhận ra rằng ngôi trường của tôi rất khang trang, rất đẹp, ở nơi đây tôi có những người bạn trong gia đình 10A1 rất vui vẻ, hòa đồng. Thầy giáo chủ nhiệm của chúng tôi rất hiền và quan tâm đến chúng tôi. Tôi nhớ những kỉ niệm đã có của cả tập thể lớp trong cuộc thi kéo co, ai cũng mệt nhưng vẫn cười tươi và đầy quyết tâm giành chiến thắng. Và còn biết bao giây phút hạnh phúc bên bạn bè mà tôi tìm thấy ở nơi đây! Cảm giác như mình có cả một khoảng trời vậy - khoảng trời của mái trường THPT Cẩm Khê.

 Gần một học kỳ đã qua, bố mẹ tôi đã rất vui khi biết tôi luôn đứng trong Top đầu của lớp. Tôi vô cùng hạnh phúc và thầm cảm ơn bố mẹ vì chính sự “ép buộc” của bố mẹ đã khiến tôi thêm quyết tâm để học tập tốt. Từ đó, tôi đã nhận ra rằng điều quan trọng không phải ta chọn con đường nào để đạt đến ước mơ mà là ta đã cố gắng như thế nào để đạt được nó. Tôi sẽ cố gắng hơn nữa, nỗ lực hơn nữa để vươn tới ước mơ của mình.

Giờ thì tôi đã thực sự yêu mái Trường THPT Cẩm Khê này !

 

 

 





Thông tin đã đăng