Thứ ba, ngày 24 tháng 9 năm 2019

Thầy tôi...

 

Tặng thầy Bùi Quốc Tuấn

người thầy mà em kính yêu nhất

 

Ngày thu nhẹ nhàng, gió thoảng qua từng kẽ lá, ôm sách và lắng nghe vài giai điệu bài hát, tự dưng tôi nghe thấy mấy lời da diết vang lên: “Người thầy... vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa/Từng ngày, giọt mồ hôi rơi nhòe trang giấy…”. Tiếng Cẩm Ly tha thiết, chiều mùa hạ như đang rơi xuống, vỡ tan và xoáy vào lòng những kí ức tươi đẹp. Đột nhiên, có cảm giác như đang lạc vào một thế giới nào đó, một thế giới không phải của mình, thế giới của quá khứ.

Và tự nhiên, dường như mình đang được quay lại thời trung học, qua những hình ảnh những năm áo trắng đến trường. Hình ảnh tái hiện về một thời xa rồi, nhưng cũng đủ để tôi thấy tôi năm ấy, đứng trong sân trường lộng gió, và bóng một người lặng lẽ sách cặp, đi trong nắng vàng, dáng hình ấy quen lắm, gần gũi lắm: Thầy tôi đây rồi...  Người tôi kính trọng nhất trên đời, vẫn ánh mắt hiền từ, khuôn mặt phúc hậu, ngày hai buổi đi bộ đến trường…. Bỗng nhiên, tôi thấy nước mắt đang dâng lên, đầy tràn hai khóe mắt.

Nhiều người vẫn miêu tả: Các thầy cao to, vạm vỡ, có đôi mắt sáng quắc uy nghiêm. Nhưng không! Thầy tôi không cao lắm, mắt sáng, nhưng sáng bởi ánh sáng dịu hiền, ấm áp khiến chúng tôi rất an tâm. Mọi thứ thuộc về thầy đều nhẹ nhàng và giản dị.

Những tháng ngày đó, bất kể nắng hay mưa, bất kể nóng nực hay lạnh giá, thầy, vẫn cặm cụi đến trường, dạy chúng tôi học. Lúc ấy gió trời còn mạnh, và nắng thì hong hanh lắm. Chúng tôi ngồi trong lớp nghe thầy giảng Hóa. Có bạn đùa, bảo thầy sao không làm hiệu trưởng mà lại chấp nhận làm giáo viên quèn. Ôi, làm hiệu trưởng thì không quát được giáo viên đâu, còn làm giáo viên, học sinh không nghe thì tống nó ra khỏi lớp. Thầy bảo, như thế. Chúng tôi cứ cười mãi về câu nói ấy. Đến tận hai năm sau, tôi mới biết, thầy chấp nhận làm giáo viên là để dìu dắt thêm nhiều lớp học trò.

Sau này mới biết, tình cảm thầy dành cho học sinh chúng tôi còn nhiều hơn gấp tỉ tỉ lần những thứ công danh lợi lộc tầm thường.

Nhờ có thầy, có những kì vọng và quyết tâm từ biết bao ngày trước, tôi thi vượt cấp và đạt giải Nhất Hóa. Biết tin, thầy chỉ cười thật tươi và chúc mừng. Nhưng trong mắt tôi, đó là nụ cười ấm áp nhất tôi từng biết. Nụ cười ấy khiến bao mệt mỏi, khó nhọc trở về số 0. Nụ cười khiến cho tất cả học sinh an lòng. Năm ấy, có lẽ là năm tôi hạnh phúc nhất.

Không biết đã đi qua bao nhiêu ngày nắng, mưa? Chỉ biết, thầy đã đồng hành cùng chúng tôi trong suốt ba năm. Ba năm tận tụy dạy dỗ lũ học sinh lớp A1 nghịch như quỷ. Thầy chẳng hề than vãn lấy một lời.

Các em là học sinh của thầy, chỉ mong dạy được thật tốt, các em cố gắng học tập, thầy không muốn em nào bị chửi mắng cả. Thầy trả lời cho câu hỏi của tôi về việc, tại sao chúng em mất trật tự mà thầy không nhắc.

Lúc ấy, tôi không hiểu. Sau này ngẫm nghĩ lại mới ngộ ra. Hóa ra, chúng tôi chính là những kẻ vô ơn bậc nhất, không hiểu nổi tâm ý của thầy giấu trong từng con chữ. Mười lăm tuổi, chỉ biết nghịch ngợm, vô ưu vô lo. Đâu biết người thầy vẫn cặm cụi chiến đấu với sức khỏe, ngày ngày lên lớp dạy dỗ cho những học sinh thên yêu của mình

Lên lớp 12, bố dẫn tôi xuống nhà thầy. Từ đó, tôi chính thức học thêm với thầy. Chính thức bắt đầu một năm học tuy vất vả nhưng tràn đầy niềm vui. Ngôi nhà mà chúng tôi học, cũng chính là ngôi nhà thầy đã sống suốt mấy chục năm qua cùng mẹ. Cả một đời người vất vả chỉ có một khoảnh sân nho nhỏ để phơi nắng, một phòng khách bé xíu, căn bếp nhỏ, gọn gàng. Thầy bảo, như thế đã là hạnh phúc lắm rồi.

Đôi khi tôi nghĩ thầy sống sao mà giản đơn quá. Thầy chỉ cười. Không, thế đã là quá đủ rồi. Tôi không biết đủ là gì, không biết tại sao thầy có thể hài lòng. Sau đó nhiều tháng, tôi mới được nghe thầy kể về biết bao ngày khó khăn thầy đã trải qua. Đấy là những năm tháng vất vả đến bần hàn. Thầy là sinh viên nghèo, không có đủ đồ ăn thầy phải vừa đi học vừa đi dạy kèm kiếm tiền ăn học và nuôi em ăn học. Khi ra trường, cuộc sống những năm trước của thầy còn vất vả hơn khi phải chống chọi với bệnh tật hiểm nghèo… Trải qua một thời khó nhọc, con người luôn có khuynh hướng hài lòng với hiện tại, dù cho hiện tại ấy chỉ hơn thời khó khăn ngày xưa một chút xíu. Chính thế, thầy sống giản dị, tiết kiệm vô cùng. Từ lúc học thêm chỗ thầy, nghe thầy nói về những điều thầy đã trải qua, bất giác tôi cũng sống tiết kiệm đi nhiều lần. Không còn phung phí tiền bạc và đồ dùng như trước đây nữa.

Người ta bị ảnh hưởng bởi những người mà được coi là quan trọng. Tôi nghĩ, tôi cũng vậy.

Đôi khi tôi nghĩ, có phải thầy đã ảnh hưởng đến tôi theo một cách đặc biệt nào đó? Nghĩ nhiều lần, rồi mới phát hiện ra, thầy chính là một hình tượng mà tôi luôn khát khao muốn vươn tới, một tượng đài vĩ đại, một người mà tôi luôn mong mỏi đạt được thành công như vậy. Không chỉ là một người thầy, thầy còn là người cha, người anh, người bạn luôn lắng nghe, luôn cho những lời khuyên bổ ích nhất khi tôi cần. Thầy không chỉ dạy tôi môn Hóa thầy còn dạy tôi cách làm người, cách sống và phấn đấu để càng ngày càng tốt đẹp hơn.

Khi viết những dòng này, tôi đã là sinh viên đại học. Không chỉ hôm nay, mà còn cả ngày mai, ngày kia, nhiều ngày sau nữa, nhất định tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Để mỗi khi gặp ai, trò chuyện cùng ai, có thể tự hào nói, tôi, là học sinh của thầy  Bùi Quốc Tuấn. Có những lúc nhớ thầy, phóng vụt xe đi, tìm về ngôi nhà nhỏ dưới ngõ, ngồi nghe thầy nói về những điều thầy tâm đắc, về những điều thầy mong mỏi và răn dạy tôi cho đến mãi sau này. Tìm về nơi duy nhất khiến tâm hồn thanh thản, khiến cho mọi thứ phức tạp của cuộc đời trở nên dễ dàng và trong sáng hơn.

Vẫn là những ngày xưa ấy, tôi cảm giác như mình đang xốc ba lô lên vai, đạp cái xe đạp của mình, lao đi trong nắng vàng.

Đến nơi tràn đầy kiến thức mà tôi hằng yêu kính".

Vũ Phương Thảo

 





Thông tin đã đăng